TUỔI BIẾT BUỒN

Moderator: Đồng Văn

Post Reply
User avatar
Đồng Văn
Posts: 89
Joined: Tue Jan 09, 2018 3:40 pm

TUỔI BIẾT BUỒN

Post by Đồng Văn » Sat Mar 31, 2018 7:52 pm

TUỔI BIẾT BUỒN

Sống làm chi bạc đầu non thế kỷ
Để chỉ ngồi suy nghĩ nỗi cô đơn
Là thời gian chính xác tuổi biết buồn
Ôi khủng khiếp từng hoàng hôn buông xuống

Đêm lạnh lùng từng khớp xương đau đớn
Sự lặng câm lởn vởn suốt đêm dài
Mắt ráo hoảnh nằm ngóng tiếng chân ai
Chỉ là gió hiên ngoài chiếc lá rụng

Ngày cuối tuần ngồi xe lăn lững thững
Nơi công viên nhìn những bóng người đi
Nghe gió thổi tàng lá thấp thầm thì
Chả dính níu những gì nơi chốn đó

Từ khi nao bỗng dưng thành phế bỏ
Nào ai muốn tuổi thọ với buồn đau
Chỉ mong sao cái chết đến thật mau
Ôi sung sướng qua đêm sâu không dậy

Người y tá mở cửa phòng chợt thấy
Hý hoáy ghi ông ấy đã qua đời
Tấm drap trắng kéo vội phủ mặt người
Hai lao công vào lôi qua nhà xác

Niềm mong ước của nhiều người tuổi hạc
Sống làm chi đầu bạc gối lỏng lơ
Chẳng còn chi mà mong ước mộng mơ
Ngoài cái chết bất ngờ và êm ái

Đồng Văn

canhhdinh
Posts: 1
Joined: Sat Jan 13, 2018 2:27 pm

Re: TUỔI BIẾT BUỒN

Post by canhhdinh » Thu Apr 05, 2018 9:29 am

Đọc bài thơ của Đồng Văn cũng thấy buồn thật , bài thơ thật thấm thía cho tuổi cao niên. HQ 800

Post Reply