Như Một Lời Chia Tay !!!

Moderator: Đồng Văn

Post Reply
PhamThienThanh
Posts: 51
Joined: Thu Jan 11, 2018 8:15 pm

Như Một Lời Chia Tay !!!

Post by PhamThienThanh » Mon Aug 20, 2018 9:52 am

Như Một Lời Chia Tay


Tùng lẩm bẩm như tụng kinh:
- Lấy hay không lấy? Không lấy hay lấy?
Duyên chồm lên, ghé môi sát tai Tùng:
- Anh bảo gì cơ ạ?

Tùng xô nhẹ vai Duyên, lắc đầu. bật đứng dậy:
- Mình về thôi, trời tối rồi!

Duyên níu tay Tùng nũng nịu:
- Em không vội, sao anh vội?

Đôi tình nhân này, vẫn thế. Những câu họ hỏi nhau, lơ lững. Những câu trả lời vu vơ, không ăn nhập vào đâu.

5 năm yêu nhau. Lúc lạnh lùng ngoài phòng khách. Khi nóng bỏng trong phòng ngủ. Lúc nắm tay dung dăng dung dẻ trên đường phố. Khi buông tay, quay lưng lại, đường ai người đó bước.

- Lấy hay không lấy?
Tùng hỏi câu này, lần này nữa là câu thứ 99, vẫn chưa có câu trả lời.
Thêm một câu nữa thôi, câu thứ 100, không thể hỏi thêm. May quá. Đã có câu trả lời:
- Nhất quyết Không lấy Duyên làm vợ !

Chỉ có một chút tiếc nuối tận đáy lòng dâng lên. Thế mà, cũng đủ nghẹn cổ họng Tùng. Tưởng chừng muốn ... tắt thở.

Duyên. Sương phụ nửa chừng xuân, bốc lửa. Lại nhiều tiền, lắm của. Chỉ có một điều đáng ngại. Lấy Duyên rồi, không biết Tùng có chịu nổi cái cảnh dài cổ trông... nàng ngồi bó gối...làm thơ không?

Bao lần hẹn hò. Tùng đến đón Duyên đi ăn, đi phố. Tùng đều phải ngồi chờ cả tiếng đồng hồ. Không phải đợi Duyên trang điểm hay mặc quần áo. Mà đợi Duyên tìm vần gieo cho đẹp mấy bài thơ còn lở dở... ???

Tưởng chừng tắt thở. Tùng với lấy ly nước lạnh, uống một hơi. Thấy nhẹ cả người.
Sang nhà cô hàng xóm, dạm bán lại hiếc nhẫn kim cương bốn Kara, chịu lỗ vốn dăm ngàn. Xin cô hàng xóm một đóa hoa vàng.
Bất ngờ, Bay thẳng đến nhà Duyên, gõ cửa. Cánh cửa bật mở. Kinh hoàng, ngỡ chàng gặp...ác mộng.

Duyên đứng đó, áo đỏ, quần vàng, vớ chiếc xanh, chiếc tím, đầu bù, tóc rối, mắt nhắm, mắt mở:
- A...anh, sao không gọi cho em trước khi đến, để em sửa soạn cho đẹp một tí. Đêm qua say mê làm thơ...đến 7 giờ sáng mới vừa chợp mắt...
Mắt Duyên còn đang chớp chớp. Tùng đặt đóa hoa vàng vào tay Duyên:
- Như một lời chia tay!
Rồi....
Co giò chaỵ nhanh hơn bay !!!

Phạm Thiên Thanh

Post Reply